Chap 6: Quan hệ thân mật
Gần cả tuần nay, ngày nào Tuấn cũng đều đặn đi học, không phải vì hắn muốn thay đổi bản thân để làm vừa lòng người đẹp lớp trưởng, mà là trước khi cái sự kiện “ anh hùng cứu mỹ nhân” kia xảy ra, cách một ngày, Tuấn cũng vừa vặn đạt đến mười ngày nhập thiền. Cũng đồng nghĩa với việc hắn chưa từng đặt chân đến lớp trong mười ngày trước đó, nên ngay ngày hôm sau, sau khi xả thiền, hắn lập tức đi học và cũng vừa vặn cứu được Mỹ Dung ngay trong đêm hôm ấy.
Vốn nghĩ mọi chuyện đã êm xui, bản thân tuyệt nhiên sẽ không dính dáng gì đến những chuyện tương tự, nhưng có một chuyện Tuấn không thể ngờ đến là mối quan hệ của hai người đã thân thiết hơn rất nhiều so với trước đây.
Hàng ngày, lúc chạy xe đến cổng trường, Tuấn đều vô tình phát hiện Mỹ Dung cũng đang đứng đó, hai người thường xuyên cùng nhau bước vào lớp. Lúc đầu, mọi người chả buồn quan tâm đến sự xuất hiện của hắn như đó là một chuyện chẳng đáng bận tâm, không cần biết, hết thẩy mọi ánh mắt của nam sinh viên trong lớp đều chỉ chăm chăm đổ dồn vào thân hình của cô nàng bên cạnh hắn, lên tiếng chào hỏi. Cho đến tận ngày thứ ba thì trong lớp mới bắt đầu vang lên những tiếng xì xầm to nhỏ của bạn học :
"Nhìn kìa, hai người đó hôm nay lại đi chung!"
"Nhìn thấy thì sao chứ, bỏ đi! Đừng nên hi vọng! Xem ra lớp trưởng của chúng ta cuối cùng cũng thành hoa đã có chủ rồi."
"Nhìn thì biết rồi, nhưng mà tao thấy tức. Mày nói xem thằng Tuấn thiểu năng ấy có tốt lành cái gì chứ, sao Mỹ Dung lại đi cặp với hắn, hay là lớp trưởng có sở thích đặc biệt?"
"Thiểu năng cái gì? Tao có nhắm mắt đi thi cũng đéo rớt được nhiều môn như nó, có khi nó còn không có não đấy chứ. Ha ha"
Tuấn giật mình, thiểu năng mà bọn nó đang bàn luận đến hình như là mình, không nghĩ tới cả giảng đường đều đang hiểu lầm mối quan hệ giữa hắn với Mỹ Dung! Tuấn lập tức quay đầu sang bên cạnh định nói gì, chỉ thấy cô nàng đang liếc nhìn mấy thanh niên vừa mới phát biểu, đôi mắt ánh lên vẻ tức giận. Rồi mới ngẩng đầu lên nhìn Tuấn vẻ mặt ửng hồng, khiến hắn im bặt, biết là không nên nói gì vào lúc này.
Mà thật sự, mấy ngày nay, Mỹ Dung đã hiểu lầm việc Tuấn chăm chỉ đi học là vì nàng...
Sau giờ học, Tuấn còn đang suy nghĩ về việc tu luyện của mình, nghe thấy Mỹ Dung gọi, hắn mới kịp phản ứng. Hắn không khỏi xấu hổ, vì không ngờ việc mình thường xuyên đến lớp lại gây ra những sự hiểu lầm tai hại như vậy.
“Ông còn ngồi đây làm gì?”
Mỹ Dung thấy Minh Tuấn còn đang chăm chú nhìn lên bục giảng trong khi giảng viên đã đi ra khỏi phòng học tự lúc nào, trong lòng liền kỳ quái. “Chẳng lẽ hắn lại ngồi học say mê đến mức như vậy? Nhưng đã đến giờ tan học, hắn còn chưa chịu về ? Hắn khẳng định không phải là đang đợi mình, nếu đợi mình, thì đã không ngồi yên ở chỗ này.”
- Tui….
Tuấn không thể nói, vì có giải thích thì chưa chắc cô nàng đã hiểu.
“Ông có đói không, hai đứa mình đi ăn.”
Mỹ Dung ngượng ngùng đề nghị như vậy, khiến Tuấn rất kinh ngạc. Đây là lần thứ hai nàng chủ động rủ hắn. Giọng điệu nàng rất nhẹ nhàng, duyên dáng thậm chí còn có một chút ngọt ngào trong đó. Trong lòng hắn tự nhủ: “ Chẳng lẽ mới nói chuyện có mấy ngày mà đã trở nên thân thiết thế này? Biết thế, mình đã sớm bắt chuyện với cô nàng, để nhờ điểm danh hộ, như vậy mỗi lần cúp tiết sẽ không sợ bị giảng viên phát hiện.”
Thấy Tuấn nhìn mình với vẻ kỳ quái, Mỹ Dung không biết hắn thắc mắc cái gì. “À, đúng rồi, đây là lần đầu tiên trên lớp mình đề cập một vấn đề khác với hắn, chứ không phải là chuyện học hành”. Dung cũng không biết vì sao mình lại chủ động tiếp cận với hắn như vậy, nhưng nàng khẳng định, ấn tượng về Tuấn lúc này tuyệt đối không giống với những gì mình đã nghĩ lúc trước. Chắc có lẽ do tiếp xúc với hắn nhiều hơn nên nàng mới như vậy.
“ Uhm, cũng được, cả lớp về hết rồi, đi thôi vậy.” Tuấn gật đầu đồng ý.
“ Ừ, vậy ông đi theo tui.”
Mỹ Dung chạy trên chiếc Air Blade màu đen của mình dẫn theo Tuấn tới một quán lẩu gần bờ kênh Nhiêu Lộc
Nhìn Mỹ Dung và Tuấn tưởng chừng giống như một cặp đôi trẻ mới quen, đang cùng nhau đi ăn để bồi đắp tình cảm. Hai người tìm một bàn trống ngồi xuống.
“ Ông muốn ăn gì?”
Mỹ Dung nhìn Tuấn ngồi đối diện, hỏi:
“Để tui gọi món ăn à?”
“ Ừ!”
Mỹ Dung vốn muốn mời Tuấn tới nhà cô nàng ăn cơm, để tỏ lòng biết ơn việc hắn đã giúp nàng trước đó, nhưng chỉ sợ mình nấu ăn không ngon, hơn nữa ánh mắt nóng bỏng của hắn lần trước vẫn khiến nàng chưa quên được. Mà đồ ăn ở đây tương đối ngon, tầm nhìn cũng rất đẹp và thoải mái. Huống hồ Tuấn vốn là kẻ chẳng bao giờ quan tâm tới những việc nhỏ nhặt, có ăn là được rồi.
- Lẩu cá kèo, bò xào nấm, với một dĩa khoai tây chiên.
Tuấn gọi mấy món ăn, bỏ lại thực đơn trên bàn.
Hắn cũng không biết món ưa thích của Mỹ Dung là gì. Nhưng từ lần trước đến nhà nàng, lục tủ lạnh lấy nước uống, thấy cô nàng mua rất nhiều rau và thịt bò nên hắn có thể đại khái đoán ra, nàng thích những món ăn chế biến đơn giản và nhất là có liên quan đến thịt bò.
“Ông, muốn uống bia không?
Mỹ Dung đột nhiên hỏi Tuấn. Hôm trước là sinh nhật của nàng, nàng đã uống rất nhiều. Suốt mấy năm qua, chưa có lần nào đi chơi với bạn bè hay người yêu mà nàng có thể thoải mái uống say đến như vậy, dù sao cũng phải đề phòng, không biết được có trường hợp xấu nào phát sinh hay không. Nhớ lại tối hôm đó, nàng không khỏi thở phào nhẹ nhõm, bởi :“Tuấn cũng chưa tính là đã làm gì nàng!!!”
“Không, đừng! Tui không có thói quen uống bia rượu. Cho tui một chai Sting cũng được.”
Tuấn lập tức từ chối. Trong lòng tự nhủ, để con gái uống bia rượu thật là tai hại mà, lần trước mình đã tận mắt chứng kiến qua một lần, thật không có cái dại nào bằng. Hôm nay không ngu như vậy, hơn nữa lát cô nàng còn phải chạy xe về nhà.
Mỹ Dung âm thầm thở dài, xem ra là hắn sợ mình uống say như lần trước. Vậy cũng tốt!
“ Bà uống gì, để tui gọi luôn cho??”
Tuấn nhìn biểu lộ của Dung, liền biết nàng đang suy nghĩ cái gì, tranh thủ nói ra.
“Vậy tui cũng uống Sting.”
Mỹ Dung đang nghĩ ngợi, không biết nói gì thì phục vụ đã cầm hai chai Sting đỏ tới. Món ăn đưa lên, Tuấn giúp Mỹ Dung rót đầy một ly. Hắn cũng tự rót cho mình một ly, giơ ly lên, vừa định nói một câu "Chúc ngươi sinh nhật muộn", nhưng hắn ngừng lại. Bởi dù sao cũng đã qua sinh nhật người ta gần cả tuần, nếu nói câu này, ít nhất hắn nên tặng cô nàng quà sinh nhật hay gì đó, nhưng trong người hắn bây giờ cơ bản không có bất kỳ đồ vật nào có thể mang ra tặng.
Mỹ Dung nhìn Tuấn chỉ giơ ly lên, định nói gì lại thôi, thì không khỏi phì cười. Trong lòng không khỏi mắng:” Đúng là ngốc mà, kiếm đại một cái lí do gì chả được”. Tuấn hơi quê độ nên không còn ý định cụng ly nữa mà cứ tự rót Sting rồi tự uống. Uống hết một chai, hắn cũng không gọi thêm nữa.
Trên mặt bàn đầy thức ăn, đều là món ưa thích nên hai người ăn rất thoải mái. Kẻ mặt dày như Tuấn vốn cũng đã vứt cái khái niệm ga-lăng sang một bên, nên bèn nảy ra ý định độc chiếm nồi lẩu vừa mới sôi đang tỏa khói nghi ngút trước mặt.
“ Nồi lẩu cá kèo này cay lắm, bà không ăn được đâu, coi chừng nổi mụn? He he.”
Tuấn nói rồi, một tay cầm đũa gắp cá lia lịa cho vào chén ra vẻ xuýt xoa.
“Tui không sợ, tui cũng muốn ăn cá, cho tui cá với. A… đồ con heo.”
Nói xong, Mỹ Dung làm mặt quỷ nhìn rất đáng yêu, cũng cầm đũa lên, quyết tâm gắp cá trở lại cho bằng được từ chén của Tuấn.
Tuấn nhìn dáng vẻ của Mỹ Dung không khỏi ngây ngốc, hắn cũng ra sức ngăn cản hành động chia chác đồ ăn của cô nàng cho bằng được. Hắn biết Mỹ Dung cũng không thèm ăn là mấy, nhưng vì hắn lỡ ra tay khiêu khích trước nên cô nàng mới chống trả quyết liệt . Đành yên lặng nhìn Mỹ Dung gắp hết cá, mặt tiu nghỉu.
Một lúc sau, đã ăn no Mỹ Dung mới ngẩng đầu, xoa xoa bụng, thản nhiên nói với Tuấn:
“Ăn xong rồi, chúng ta đi thôi.”
Mỹ Dung gọi phục vụ đang đứng gần đấy
“Thanh toán hóa đơn.”
Mỹ Dung móc ví ra định trả tiền.
“À, bạn trai chị đã trả rồi.”
Cô bé phục vụ nhẹ nhàng nói. Thì ra khi nãy , Tuấn lấy cớ đi vệ sinh rồi cũng tiện thể ra quầy thanh toán xong từ trước.
Nghe tới hai từ “bạn trai”, mặt Mỹ Dung lại ửng hồng, đi ra quán ăn, Mỹ Dung ngạc nhiên hỏi Tuấn :
“Hôm nay , ông có mang theo tiền luôn hả?”
“Hả? … A, là mẹ tui, mẹ tui mới gửi tiền.”
Tuấn đang đinh nói là mình có nhiều tiền. Bất quá, nếu nói như vậy, chỉ sợ nhìn bộ dạng này của hắn, cô nàng lại tưởng hắn đang sĩ diện hảo thì đúng là làm trò cười. Dưới tình thế cấp bách, đành phải nói do mẹ mình mới gửi.
Mỹ Dung nhè lưỡi trêu, chăm chú nhìn vẻ chất phác, ngây ngô trên khuôn mặt của chàng trai trước mặt. Nàng mỉm cười…